ĐIẾU VÕ ĐẠI TƯỚNG QUÂN
Hỡi ôi!
1. Nước
chảy xuôi dòng trăm sông ra biển, ai chẳng hay quy luật của hư vô
Rũ
sạch bụi trần về cõi thiên thu, ai chẳng biết chuyện trăm năm nhân thế.
2. Sao
núi sông vẫn trào tuôn suối lệ, sao biển trời quằn quại những cuồng phong
Đại
tướng quân của Dân tộc Nhân dân, vừa cất bước về với miền tĩnh lặng.
Nhớ
Tướng Quân xưa!
3. Ba
chục năm cầm quân giết giặc,ánh hào quang chói lọi những kỳ công
Hơn
thế kỉ theo bước cha ông,đức độ lớn thấm sâu lòng dân nước.
4. Còn
đâu đây Nà Ngần Phay Khắt,chiến công đầu báo hiệu cuộc trường chinh
Còn
đâu đây bóng dáng anh linh,những chí nhân hóa thân thành chiến sĩ.
5. Gót
chân trần đặt trên nền đất mẹ,chẳng nơi nào không phải đất quê ta
Chẳng
nơi đâu được gọi chiến trường xa, bởi Đồng Bào là gia đình thân thuộc.
6. Khi
con người hóa thân vào đất nước,sức mạnh nào lay chuyển được núi sông
Và
một khi đất nước hóa nhân tâm,kẻ thù nào diệt được hồn dân tộc.
7. Dù
Eiffel hay cả tòa Bạch ốc, cậy uy phong những cường quốc văn minh
Dù
tập trung trăm vạn lính viễn chinh, tới nơi đây đừng mong tìm chiến thắng.
8. Kẻ
tham cuồng luôn nhận về cay đắng, voi Bà Trưng đạp nhẹp vọng bá quyền
Đất
Lạc Hồng muôn thủa vẫn linh thiêng, trẻ lên ba vươn mình thành tráng sĩ.
9. Vó
ngựa Nguyên Mông tung hoành Á Âu vạn lí, ba lần sang ba bận chuốc bại vong
Đã
thấy bao phen hùng binh danh tướng oai phong, lớp chôn thây, lớp đầu hàng nhục
nhã.
10. Để muôn năm Việt Nam
yên ả,cánh cò bay nghiêng trắng những trang thơ
Để
muôn năm khúc hát tự do,theo cánh diều chiều hôm soi bóng nước.
11. Bốn ngàn năm con sau cha
trước,chuộng hòa bình nhưng chẳng sợ chiến chinh
Dù
chẳng quen cung ngựa đao binh,dù lịch sử phải viết lên bằng máu.
12. Đạo làm tướng Việt Nam là
thế đó,vững niềm tin ở dân tộc nhân dân
Dù
kẻ thù có hung bạo bất nhân,cuốn từ điển chiến trường không chữ “sợ”.
13. Từng khôn lớn giữa hai bờ lịch
sử,không mấy khi nguội tắt lửa chiến tranh
Nào
cần chi trường lớp dạy dùng binh,tài thao lược có cha ông truyền thụ.
14. Bước quân hành toàn dân thành đội
ngũ,người dẫn đầu Anh Cả-Đại Tướng Quân
Đạp
chông gai vượt hết mọi khó khăn,trang sử vàng sang ngời tên Đất nước.
Bởi
thế nên
15. Năm bốn bẩy (47) từ chiến khu
Việt Bắc, nước sông Lô xô xác giặc về xuôi
Rồi
thu đông một chín năm mươi (1950),miền biên giới khai thông trong chiến dịch.
16. Vây Đông Khê,phục quân tiêu diệt
viện, chẳng khác nào Nguyễn Trãi đánh giặc Minh
Mở
chiến trường ra Tây Bắc,Hòa Bình…phá kế hoạch Nava dồn binh lực.
17. Giặc cuống cuồng đổi thay chiến
thuật,dựng pháo đài thách thức Việt Minh
Đất
Điện Biên,thung lũng Mường Thanh, thành chiến địa diệt lũ quân cuồng vọng.
18. Ngàn thước lên dốc cao thăm
thẳm,kéo pháo vào rừng vang tiếng hò dô
“
Đèo Lũng Lô chị gánh anh thồ” dân cả nước rùng rùng ra trận.
19. Đường chiến hào như sợi dây thòng
lọng, treo lửng lơ trước cổ lũ xâm lăng
Từ
Bản Kéo, Độc Lập, Him Lam, thay chiến thuật ta bảo toàn quân lực.
20. Tránh phi pháo, áp sát vào quân
địch, khiến Boongke thành địa ngục trần gian
Khắp
Điện Biên nghe tiếng giặc kêu than, “Mưu phạt tâm công” cha ông xưa đã dạy.
21. Thảm hại thay cho đám tàn quân
ấy, phong cho nhau tướng tá để … đầu hàng
Lũ
tù binh còn chưa hết bàng hoàng, cúi đầu xin một nắm cơm nhân đạo.
22. Lá quân kỳ như một lời tuyên cáo:
Quân viễn chinh đại bại tại Việt Nam
Vẫn
còn bay trên khắp nẻo nhân gian, dẫn muôn người dành Tự do - Độc lập.
23. Và Nam Mỹ, Phi Châu hô vang vang:
GIÁP–GIÁP như lệnh truyền xung trận đuổi thực dân
Và
Người thày dạy sử trường Thăng Long, thành vĩ nhân khi tự mình viết nên lịch
sử.
24. Nhưng cùng lúc nước Pháp treo cờ
rủ, rút quân về kết thúc mộng chiến chinh
Cũng
là khi Người Mỹ muốn tung hoành, nhảy vào cuộc với âm mưu bá đạo.
25. Những tưởng rằng, máy bay trọng
pháo, sẽ đập tan sức mạnh của quân ta
Những
tưởng rằng, mật ngọt đô la, sẽ vĩnh hằng
mua được hồn dân Việt.
26. Cuộc trường chinh lại đi vào
chặng tiếp, gian khổ hơn, tổn thất cũng nhiều hơn
Những
người mẹ gạt nước mắt tiễn con, những người vợ lại nhiều đêm không ngủ.
27. Để điệp điệp trùng trùng đội ngũ,
bàn chân mềm đạp nát đá Trường Sơn
Để
đời đời kiếp kiếp cháu con, ngẩng cao đầu thở gió khơi Đông Hải.
28. Chiến trường lớn bản hùng ca còn
mãi, gì quý hơn Độc lập – Tự do
Biến
đau thương thành ngọn lửa căm thù, thiêu cháy hết loài xâm lăng hung bạo.
29. Từ những ngày những đêm chan hòa
máu, máy chém lê, tố cộng, giết dân ta
Khắp
miền Nam
hát khúc Tiến quân ca, sóng Đồng khởi nhấn chìm bầy hổ đói.
30. Từ Bến Tre ra khắp miền biên
giới, tan tác rồi Ấp chiến lược dồn dân
Đất
muôn nơi rầm rập những bàn chân, quân tóc dài lên đường đi tranh đấu.
31. Bầu vú mẹ lấp chặn nòng trọng
pháo, áo dài em quệt đổ mũi lưỡi lê
Lòng
dân Nam
dẫn một lối đi về, đường giải phóng khai thông muôn cửa khẩu.
32. Và từ ấy những hùng binh muôn
đạo, đã dấy lên như sóng nước biển Đông
Và
sử vàng lại lừng lẫy chiến công, bước quân hành chuyển rung Lầu Năm Góc.
33. Cả dân tộc một niềm tin son sắt:
Độc lập – Tự do – Thống nhất vẹn non sông
Khắp
bốn phương suốt Nam Bắc Tây Đông, chủ nghĩa anh hùng lại khơi nguồn sức mạnh.
34. Những Bầu Bàng, Đắc Tô, Tân Cảnh,
những Nam Lào, Đường Chín, Khe Sanh
Những
Đông Hà, Cam Lộ, Gio Linh, những Phước Long, Bình Long, Thượng Đức.
35. Tổng tiến công Mậu Thân sôi sục,
địch kinh hồn phải tìm đến hội đàm
Ngọn
cờ bay phơi phới khắp Miền Nam ,
ta mở hội diệt thù muôn trận thắng.
36. Phải nếm trải bao nhiêu cay đắng,
Mỹ đổ quân ào ạt xuống Miền Nam
Lại
gọi thêm đủ mọi bầy đàn, Úc đại lợi, Nam Hàn …sang hỗ trợ.
37. Thay tướng điều quân hung hăng
càn rỡ, tưởng nuốt tươi, ăn sống quân ta
Nhưng
“Bình Định” chỉ nhanh chóng ra ma, “Phượng hoàng bay” cũng gãy luôn đôi cánh.
38. Một triệu ngụy quân bị căng ra
đánh, quân viễn chinh triệu ba đứa sa lầy
Tiếng
kêu than vang dội cả trời Tây, dân nước Mỹ giương lên cờ phản chiến.
39. Lũ diều hâu muốn đánh cho tới
bến, cũng không yên khi mất lượng hậu cần
Muốn
xua quân đánh phá cũng không xong, muốn rút về cũng lại càng không được.
40. Rối mù tinh như gà mắc tóc, không
sao ngăn máu đổ tại Việt Nam
Từ
những khi “Mỹ hóa” cuộc chiến tranh, cho đến lúc thay màu trên xác chết.
41. Để tránh thoát khỏi cơn hủy diệt,
chỉ cuốn cờ về nước mới yên thân
Nhưng
nuốt sao nỗi nhục ngàn năm, bầy ác thú lại bầy thêm tội ác.
42. Mở rộng chiến tranh đánh ra miền
Bắc, triệu tấn bom trút xuống những làng quê
Cũng
không chừa những thành phố, triền đê, hậu phương lớn thành chiến trường khốc
liệt.
43. Lòng dân Nam ,Nhà Trắng đâu có biết, lửa
chiến tranh chỉ hun đúc chí bền
Và
Bắc – Nam
đã nổi trống đêm đêm, Hội diệt thù không có ngày khép lại.
44. Sóng gió dậy khắp miền Duyên hải,
gần 200 tàu chiến xuống thủy cung
Và
lưới giăng 4 mặt tầng không, hơn 4000 máy bay thành đống sắt.
45. Ba chục triệu người dân miền Bắc,
ngẩng đầu lên ta nhằm thẳng quân thù
Dù
Hải Phòng hay Hà Nội thủ đô, có hoang tàn vì chiến tranh tàn phá.
46. Nhưng nhân dân Việt Nam quyết
không sợ, dòng máu hồng tô đỏ lá cờ sao
Khúc
tráng ca vì Độc lập – Tự do, luôn át tiếng bom gào gieo cái chết.
47. Bao thủ đoạn giở ra cho hết, chỉ
thấy thêm giặc lái ngủ hotel
Nịnh
láng giềng, mèo trắng mèo đen, B52 được đem ra thi thố.
48. Quyết chiến điểm đã hình thành
sáng tỏ, ta lập ra Điện Biên Phủ trên không
Pháo
đài bay rã cánh rụng lung tung, con ngáo ộp xuống ao như ếch ộp.
49. Mất uy thế Không quân chiến lược,
tan rã luôn mộng thống trị nước Nam
Đành
cắn răng ngồi xuống nghị bàn, ngậm tủi hờn Mỹ cuốn cờ về nước.
50. Mất đồng minh Ngụy quân thêm chùn
bước, dù Ngụy quyền luôn gióng trống phất cờ
Ta
biết rằng cần nắm vững thời cơ, chuẩn bị tốt trận sau cùng quyết chiến.
51. Buôn Mê Thuột bất ngờ lâm nguy
biến, giặc hãi hùng chạy trốn khỏi Tây Nguyên
Cả
Miền Nam một ý chí xung thiên, cờ giải phóng bay khắp miền duyên hải.
52. Và chiến dịch Hồ Chí Minh vĩ đại,
năm quân đoàn, năm hướng thẳng tiến công
Ngôi
sao vàng năm cánh chói vàng son, năm nhăm ngày cắm trên dinh Độc lập.
53. “Thần tốc, thần tốc, thêm thần
tốc”, lệnh ban truyền náo nức cả toàn quân
30
năm, một ngày hội non sông, Bác Hồ về ,vui ngày vui đại thắng.
54. Mắt mẹ già bừng lên sắc nắng, mở
bàn tay ngóng đợi bước con về
Tiếng
ca vang trên khắp mọi miền quê, bầy trẻ nhỏ được tung tăng múa hát.
55. Trời quê hương thêm xanh trong
bát ngát, sắc tự do lồng lộng giữa tầng không
Cõi
nhân gian kinh ngạc đến vô cùng, trông chiến thắng như nhìn vào cổ tích.
56. Gỡ bỏ gông cùm, phá tung xiềng
xích, Việt Nam
mình thành tiêu điểm của NHÂN TÂM
Và cả loài người ngưỡng mộ Tướng Quân,
chẳng biết nói chi ngoài một câu “HUYỀN THOẠI” 57.Bao giấy mực trào tuôn lời ca ngợi, bao
con người tôn kính chọn tấm gương
Mấy
ai hay vị tướng giữa đời thường, sống khiêm cung và thập phần giản dị.
58. Mấy ai hay vì yêu thương chiến
sĩ, giọt lệ trào trước những vết thương đau
Những
đêm trường thức trắng suốt canh thâu, để chiến trường đỡ tổn thêm xương máu.
59. Với kẻ thù cũng khởi lòng nhân
đạo, nghiêm lệnh quân chăm sóc lũ hàng binh
Luôn
khát khao một cuộc sống hòa bình, các dân tộc kết đoàn vui hạnh phúc.
60. Suốt cuộc đời hóa thân vào đất
nước, luôn tuân theo một vị tướng: Nhân dân
Dù
tung hoành trận mạc với triệu quân, làm khoa học hay điều hòa dân số.
61. Có sao đâu, dân mình luôn no đủ,
vươn mình lên sánh với khắp năm châu
Còn
riêng mình, dù vất vả lao đao, vui vẻ nhận, trọn trí tâm cống hiến.
62. Tài đức lớn, danh vang trùm bốn
biển, chưa một lần nhận lấy chữ: Công thần
Theo
Bác Hồ, học trọn đạo nghĩa nhân, chẳng bao giờ thu riêng mình quyền lợi.
63. Mừng quê hương mỗi ngày thêm đổi
mới, không khi nào đòi hỏi chút ưu tiên
Cả
ngôi nhà được gọi là “Tư dinh”, ra đi rồi cũng trả cho nhà nước.
64. Những đứa con là hiện thân mơ ước
của cuộc đời kỳ vọng đến mai sau
Cũng
mang danh như những nỗi khát khao của Đất nước, Nhân dân, Dân tộc.
65. Là Thế giới HÒA BÌNH, gia đình
HẠNH PHÚC, là sắc HỒNG tô thắm cõi trời NAM
Là
HỒNG Lạc ANH linh, vạn cổ giang san, là ĐIỆN BIÊN kết tinh hồn dân Việt.
66. Luôn nhớ ơn những người con trung
liệt đã hy sinh vì Tổ quốc thiêng liêng
Bàn
tay run nhặt những búi cỏ mềm, dâng hương lòng bên nấm mồ liệt sỹ.
67. Nụ cười vui và tấm lòng hoan hỉ,
luôn dành cho bầy cháu nhỏ ngây thơ
Tấm
lòng vàng đau đáu những ước mơ thế hệ sau làm rạng danh Tổ quốc.
68. Cả cuộc đời vì dân vì nước, luôn
chăm lo lợi ích của Quốc gia
Dù
trăm năm tuổi đã về già, vẫn toan tính chuyện Tây Nguyên rừng núi.
69. Như trời đất tháng ngày không có
tuổi, sống hết mình cho đến lúc cạn hơi
Như
quần Tiên giáng hạ phải về trời, vẫn ôm ấp một tình yêu đằm thắm.
Than
ôi
70. Lời nói cuối như một điều kỳ
vọng, được về quê để yên nghỉ ngàn năm
Để
hồn thiêng được thở gió Biển Đông, để bàn chân được in trên cát trắng.
71. Quảng Bình ơi! biết bao ngày xa
vắng, xin cho con về lại chốn sinh thành
Hơn
trăm năm chưa một buổi an bình, cho con về được ngủ ngon một giấc.
72. Cây khế nhỏ ông trồng từ dạo
trước, có còn không chùm quả ngọt như mơ
Căn
nhà con nồng ấm bước chân thơ, có ai không hay vắng xa hết cả.
73. Núi Rồng ơi! còn vươn ra tận bể,
đón gió về muốn cất cánh bay lên
Đất
Vũng Chùa, Đảo Yến bình yên, lũ chim nhỏ có còn về xây tổ.
74. Chốn Đèo Ngang, cỏ cây còn quyến
rũ, ai dừng chân bên chiều vắng bâng khuâng
Đoái
nhân gian Tiên Thánh có giáng trần, bà Chúa Liễu còn bên đường độ khách.
75. Vọng đâu đây còn ngân câu hát,
điệu Hò khoan dìu dặt khúc tình ca
Thấy
chang chang những đồi cát nắng trưa, rặng phi lao bên đường vào nhạc hội.
76. Dòng Nhật Lệ long lanh soi bóng
núi, chuyến đò ngang chở cả mối tình quê
Mấy
nghìn năm mở một lối đi về, gánh giang san quẩy hai đầu Nam Bắc.
77. Dải Trường Sơn ngàn năm trầm mặc,
mở lòng ra cả thế giới thần tiên
Thả
mái chèo theo suối nước thiêng, hồn ngơ ngẩn giữa kỳ quan thạch nhũ.
78. Có còn ai nhớ Hàn Mặc Tử, nỗi đau
đời hóa những bức tranh thơ
Con
nai vàng còn có ngẩn ngơ, đạp lá thu trong hồn Lưu thi sĩ.
79. Tựa Trường Sơn trải muôn vàn thế
kỷ, dãi thân trần trong sóng gió biển Đông
Để
muôn đời con cháu nối cha ông, đủ văn võ lưu danh cùng thiên cổ.
80. Chọn Vũng Chùa làm nơi bến đỗ xây
lầu chuông thỉnh vọng cõi linh thiêng
Hơn
trăm năm rũ sạch bụi ưu phiền, về nương tựa ngôi Già Lam non nước.
81. Chú rồng xanh vươn mình ra phía
trước, hồi đầu về chầu lên đỉnh Thọ Sơn
Ngôi
Bạch Hổ, phục phía hữu minh đường, giương móng vuốt hướng xa về phương Bắc.
82. Lượn dưới chân, trắng tinh bờ cát,
chú Bạch Xà rỡn sóng, nước lăn tăn
Những
Hòn La, Hòn Cỏ, Hòn Chim, như rùa lớn châu tuần về minh chúa.
83. Nơi lộng ngàn hòa vào miền gió
bể, mà chim trời tụ đến để sinh sôi
Như
vọng lâu thấu suốt vạn trùng khơi, mà chân đế êm ru trăm dặm nước.
84. Kỳ diệu sao, quê hương như dành
trước, chốn địa linh đón đợi một Anh Linh
Kỳ
diệu sao, cả một đội kỳ binh, nghiêm quân lệnh rước chào người chủ soái.
85. Và từ đây nơi Hoành Sơn Nhất đới,
có Tướng quân trấn giữ một phương trời
Và
từ đây binh đội ở nơi nơi, có Tư lệnh chỉ con đường Hộ Quốc.
86. Cùng Tiên tổ bốn nghìn năm dựng
nước, luôn chăm lo một sứ mệnh: AN DÂN
Chốn
thiêng liêng giữa một cõi vĩnh hằng, luôn khao khát chỉ một câu: QUỐC THÁI.
87. Vị tướng quân của lòng từ ái, đã
kết tinh nguyện ước của muôn đời
Dòng
khí thiêng tuôn chảy khắp trăm nơi, hội Nhân tâm dựng trường thành vạn lý.
88. Cơn cuồng phong kinh hoàng trong
thế kỷ, phải cúi đầu, trườn xuống, lánh đi xa
Mọi
kẻ thù chạm đến đất quê ta, hãy nhớ lấy dưới chân ngươi- biển sóng.
89. Đất trời lồng lộng
Muôn đạo Quang Ân
90. Chưa thấy ai tuyên sắc, phong
thần
Nhưng
lòng người đã tôn vinh Thánh chủ.
Tướng quân ơi!
91. Vạn muôn người tụ thành đội ngũ,
tiễn Người đi, lã chã lệ tuôn rơi
Khắp
nhân gian kết những nụ hoa tươi, rải hương sắc từng bước chân người bước.
92. Người chiến binh theo Người từ thuở
trước, tay run run nâng đỡ tấm chân dung
Giữa
biển người rộng lớn đến mênh mông, những khuôn mặt trẻ thơ đầm nước mắt.
93. Những người dân nơi chiến khu
Việt Bắc, áo chàm buông, tiếng nấc nghẹn trong tim
Từ
đảo xa cho tới chốn bưng biền, hương trầm bay, nồng nàn niềm thương nhớ.
94. Dù chiều sương hay giữa khi nắng
lửa, dù mưa tuôn hay bão tố kề bên
Dòng
sông người cố giữ bước chân êm, xích sát lại, lần về bên Linh cữu.
95. Khắp năm châu, cựu thù hay bạn
hữu, cũng nghiêng mình kính cẩn trước anh linh
Lá
cờ sao suốt năm tháng tung hoành, nay nghẹn ngào dải băng tang rũ buộc.
96. Linh xa đi qua nhiều miền Tổ
quốc, hương án bày suốt dọc khắp núi sông
Lòng
dân Nam
nghiêng hết về Tướng Quân, hay Người đã đi vào Hồn sông núi.
97. Để muôn năm biển hát lời ca ngợi,
sóng dạt dào tung bọt trắng như hoa
Để
muôn năm giữa trời đất bao la, mỗi cơn gió cũng tụng truyền ân đức.
98. Cùng Bác Hồ, Người đi vào cổ
tích, chẳng cần đâu tấm bia đá kể công
Muôn
muôn năm giữa ngày hội non sông Người vẫn đứng trên kỳ đài danh dự.
99. Ngàn năm sau, trong từng trang
sách nhỏ, giúp trẻ thơ chập chững bước vào đời
Người
vẫn đây, tươi sáng một nụ cười, dạy tương lai tự viết nên lịch sử.
100. Thế hệ vàng thắm sắc màu cờ đỏ,
đã ra đi để lại một Giang Sơn
Không
một người đòi phải chịu ơn, chỉ thanh thản bước sang Miền Bất Tử.
101. Cho muôn năm, nước Việt Nam còn đó, như
áng thơ êm dịu khúc tình ca
Cho
muôn năm, Dân tộc kết đài hoa, trang nghiêm hết nền Tự do – Độc lập.
102. Tiễn Người đi, xin cho con đừng
khóc, nén tâm nhang cháy đỏ nỗi yêu thương
Cùng
muôn dân chung bước một con đường, theo chân Người, lập tượng đài TỔ QUỐC.
Tướng
quân ơi!
103. Dù ở đâu giữa mọi miền non nước
Xin
Người về chứng giám tấc lòng son.
Thượng
hưởng
Tháng 10 Quý Tỵ- 49 ngày Đại Tướng ra đi
Phạm Việt Long kính bút